Trước khi đi tìm căn nguyên cho vấn đề của Manchester United ở thời điểm này, cần nhớ hai điều. Thứ nhất, chắc chắn không chỉ có một vấn đề tại CLB này. Và thứ hai, dù có bao nhiêu vấn đề đi nữa, Bruno Fernandes không nằm trong số đó.
![]() |
Điều này càng đáng nhắc lại trong những ngày hiếm hoi mà Fernandes trở thành gánh nặng, thay vì điểm tựa chiến thắng cho đội bóng như trận đấu ở Craven Cottage hôm Chủ nhật.
Mùa trước có thể xem là mùa giải hay nhất của Fernandes kể từ khi anh gia nhập Man United, nhưng khởi đầu lại khá tệ. Đến kỳ tập trung ĐTQG vào tháng 10, anh mới chỉ có đúng một kiến tạo ở Premier League (trận gặp Southampton). Pha lập công đầu tiên chỉ xuất hiện sau khi Erik ten Hag bị sa thải.
Giống như bây giờ, khi đó nhiều người tin rằng Fernandes rồi sẽ trở lại. Và đúng là niềm tin ấy đã được đền đáp. Nhưng khác biệt nằm ở chỗ: Thời điểm đó, anh không bị “nhét” vào hệ thống hai tiền vệ trung tâm.
Thật dễ dàng để đổ lỗi cho Fernandes cho trận hòa 1-1 đáng thất vọng trước Fulham. Anh là người mắc lỗi trực tiếp trong hai tình huống: Đá hỏng quả phạt đền trong hiệp 1 và bỏ quên Emile Smith Rowe, để cầu thủ này thoải mái băng vào gỡ hòa phút 73.
Nhưng điều đáng lo hơn là cách Fulham dễ dàng xuyên phá tuyến giữa của Man United, dù bộ đôi đó có là Fernandes – Casemiro, Fernandes – Mason Mount hay Fernandes – Manuel Ugarte. Hãy để ý: Nhân vật cố định luôn là Fernandes.
Đó chính là kế hoạch mà Marco Silva đã chuẩn bị. Alex Iwobi sau trận còn chia sẻ với Sky Sports: “Chúng tôi biết mình có thể khai thác khoảng trống sau lưng hai tiền vệ trung tâm, cũng như khoảng trống phía sau các trung vệ của Man United trong bối cảnh họ thường xuyên dâng lên. Và hôm nay chúng tôi đã tận dụng điều đó.”
HLV Ruben Amorim thì cho rằng cú đá hỏng 11m là hệ quả của việc Fernandes “gánh vác quá nhiều trách nhiệm”. Thực tế, trong suốt 9 tháng qua, ông đã trao cho người đội trưởng của Man United ngày càng nhiều vai trò hơn, đặc biệt là về mặt chiến thuật.
Mùa trước, Amorim từng kéo Fernandes chơi lùi sâu để hỗ trợ khâu triển khai bóng. Đổi lại, Man United lại thiếu sức sáng tạo ở gần vòng cấm đối phương. Để giảm gánh nặng, United mang về Matheus Cunha và Bryan Mbeumo. Nhưng nghịch lý nằm ở chỗ: Những tân binh hiếm hoi hợp với hệ thống của Amorim lại bị bó buộc vào những vị trí không phù hợp để nhường đất diễn cho Fernandes.
Công bằng mà nói, việc bổ sung hàng công là cần thiết sau khi M.U chỉ ghi 44 bàn ở Premier League mùa trước, một con số thấp kỷ lục. Nhưng rủi ro là rõ ràng: Fernandes chơi quá thấp, còn Amad thì bị kéo xuống đá wing-back, khiến những sự sáng tạo ít ỏi cũng dần bị triệt tiêu.
Mùa trước Man United thua vì dứt điểm tệ. Không đội bóng nào có số bàn thắng ít hơn tỉ lệ bàn thắng kỳ vọng (xG) như họ. Tuy nhiên, bản thân chỉ số xG 52,6 của họ cũng chỉ ở mức trung bình thấp. Nghĩa là vấn đề tạo cơ hội đã có từ gốc rễ.
Và sang mùa này, căn bệnh đó vẫn chưa được chữa trị. Trận gặp Arsenal, Man United dứt điểm rất nhiều, nhưng hiếm khi tạo được cơ hội thực sự rõ ràng. Họ chơi áp đảo, nhưng gần như không cho thấy sự khác biệt.
Một tuần sau, trước Fulham, ngoài 15 phút đầu sáng sủa với cú dứt điểm dội cột dọc của Cunha, tập thể của Amorim hoàn toàn bế tắc. Silva sau trận còn mỉa mai: “Sang hiệp 2, Man United chỉ có mấy quả phạt cố định không hơn không kém.” Đó là một nhận xét công bằng.
Thống kê từ Opta cũng khẳng định cơ hội ngon ăn duy nhất của Man United là tình huống phát bóng dài của thủ môn Altay Bayindir. Về phần Fernandes, anh chỉ tạo ra đúng một cú dứt điểm cho Cunha ngay phút đầu tiên, và đó cũng chỉ là cú sút xa.
Sơ đồ chạm bóng của Fernandes cho thấy anh đứng quá thấp. Nếu vị trí mới của anh chỉ khiến sự sáng tạo của M.U sụt giảm thê thảm thì thật khó để mà biện minh. Thậm chí, nó còn kìm hãm sự phát triển của một tài năng triển vọng khác đến từ lò đào tạo của CLB.
![]() |
bruno
|
Kobbie Mainoo, cầu thủ ngồi dự bị trước Arsenal lại tiếp tục không được sử dụng ở trận gặp Fulham. “Cậu ấy đang phải cạnh tranh vị trí trực tiếp với Bruno,” Amorim thẳng thắn sau trận.
Điều đó có nghĩa là ông không hề tính đến phương án đá cặp Fernandes – Mainoo ở Craven Cottage, và có vẻ cũng sẽ không nghĩ tới trong tương lai. Không khó để hình dung bộ đôi này cũng sẽ bị tuyến giữa đối phương nuốt chửng giống như mọi phương án Amorim đưa ra hôm Chủ nhật.
Nhưng sự khác biệt về phẩm chất giữa Fernandes và Mainoo lại đủ lớn để đặt ra câu hỏi: Tại sao họ phải cạnh tranh cho cùng một vai trò, và liệu vị trí ấy có thực sự phù hợp với cả hai? Đột nhiên, việc xếp cùng lúc cầu thủ xuất sắc nhất đội, tài năng trẻ sáng giá nhất học viện và các bản hợp đồng tấn công trị giá 200 triệu bảng vào một đội hình lại trở nên bất khả thi, ít nhất là trong hệ thống hiện tại.
Nhưng nếu lỗi một phần nằm ở Man United vì đã mang về hai tiền vệ tấn công đắt giá, thì nên nhớ rằng Fernandes cũng tự chọn con đường này khi từ chối lời đề nghị hậu hĩnh từ Al Hilal để sang Saudi Pro League.
Cuối tuần qua lại xuất hiện tin Al Ittihad cân nhắc chiêu mộ ngôi sao 30 tuổi này. Tuy nhiên, phía Man United không hề nghĩ Fernandes sẽ rời đi trước khi TTCN khép lại hôm thứ Hai tuần tới. Thực tế là Fernandes đã quyết định gắn bó với Old Trafford ngay từ đầu kỳ chuyển nhượng, và chưa có dấu hiệu nào cho thấy anh sẽ đổi ý.
Trong trường hợp đó, Man United buộc phải tìm ra cách khai thác tối đa điểm mạnh và khỏa lấp đi những hạn chế của anh. Điều này đồng nghĩa với việc phải tìm đúng đối tác cho anh ở tuyến giữa, hoặc thậm chí xem lại toàn bộ vai trò lùi sâu của anh mà Amorim đang thử nghiệm. Có một điều chắc chắn, đó là Man United đang có quá nhiều vấn đề khác phải giải quyết. Do đó, tốt hơn hết là đừng biến cầu thủ hay nhất, quan trọng nhất của mình thành vấn đề tiếp theo.
Theo New York Times